Violinista de Oro

Fila frontal,
suerte deliciosa.

Tu estoicismo simulado
Concentrada estás,
pero por dentro no tan quieta
como tu cuerpo aparenta,
pues sucede en tu alma una tormenta.

Sublime música.

Curiosidad mucha te queda,
y múltiples veces volteas.

Tus ojos eléctricos se mueven siguiendo el pentagrama,
pero no se detienen al final de la línea,
continúan deslizándose hasta parar en un ángulo
perfecto para que yo los admire.

¿Qué es lo que tú admiras?
¿Acaso soy yo?
No tengo tanta suerte.
Quizá solo es la inercia sutil del movimiento del arco.

O quizá es que te sublimas
al mirar a cuantos has hechizado
Toda esa gente detrás de mí.

No me miras y aun así
tengo suerte porque te miro,
haciendo magia,
tocando ese violín,
hechizando a todos,
en especial a mí.

Violinista dorada,
tu inocente faz,
tu sonrisa al final

Los aplausos te iluminan,
tan sublimemente,
tan divinamente.

Te levantas
y lo besas,,,
Quisiera ser él
porque lo besas

¿Por qué lo besas?
¿Acaso algo te ha emocionado tanto
que te ha hecho desear
sentir algo en tus labios?

La luz del reflector lustra
tu rostro perfecto,
violinista de oro.

mực ướt cháy

màn đêm buông xuống.
Trong số các tòa nhà lên trời tôi nhìn,
trong khi ca hát lấy cảm hứng từ cách.

Tôi lấy bàn chải lớn,
mực ngâm,
và khuấy lên.

Ngược lại những giọt màu
để đạt các thiên đường màu đen.
Với mỗi tác động trong mười thành.
Và đêm là chói lọi,
ướt mực bắn tung toé lửa.

Đạo đức Prudence Capitalista

-Ông… Tôi nghĩ rằng…
-Dime.
-Đó là thể hiện một ý nghĩ, nhưng tôi quyết định tự kiểm duyệt và không.

§

Đạo đức Prudence Capitalista

Autotormento tự gây ra
để tiếp tục [còn sống]
đau khổ, mà bằng cách nào đó
hình thức có vẻ tốt hơn để ở
quên và thậm chí
được.

Tại sao?

§

Và nếu là một anh hùng chết…
Nhưng các anh hùng cần được biết đến.